Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Bị Vu Khống Trở Thành Nạn Nhân
Chương 3
Bị Vu Khống Trở Thành Nạn Nhân
6.
Bảy giờ sáng.
Điện thoại nổ tung.
Mẹ tôi gọi tới, giọng run rẩy.
“Con gái… chuyện trên mạng là sao vậy? Có người gọi điện mắng mẹ, nói con lừa tiền người ta.”
“Mẹ nói không thể nào, con gái mẹ không phải loại người đó… họ lại mắng mẹ là bà già lừa đảo.”
“Bố con tức quá, huyết áp lên một trăm chín mươi, giờ đang ở bệnh viện.”
Đầu tôi ong lên một tiếng.
“Mẹ, mẹ đừng hoảng, con lập tức về.”
“Con đừng về, nhỡ họ chặn con thì sao?”
“Nghe con nói, người đó đang bịa đặt, con đã báo cảnh sát rồi, sẽ xử lý ngay.”
“Bên bố con mẹ trông được, con nhớ cẩn thận.”
Cúp điện thoại.
Tôi ngồi thụp xuống đất.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Không phải vì tủi thân.
Là vì hận.
Hứa Lãng.
Anh có bản lĩnh thì nhắm vào tôi.
Động vào bố mẹ tôi làm gì?
Bố tôi bảy mươi tuổi rồi, lại bị bệnh tim.
Nếu ông có mệnh hệ gì…
Tôi sẽ bắt anh trả giá.
Tôi lau nước mắt, mở điện thoại.
Báo cảnh sát.
Tôi không chờ nữa.
Trước đó tôi còn nghĩ, tự mình đăng chứng cứ, để cư dân mạng nhìn rõ sự thật.
Giờ thì tôi hiểu rồi.
Không có tác dụng.
Họ chỉ muốn xem kịch.
Không muốn biết sự thật.
Chỉ có cảnh sát ra mặt… chuyện này mới dừng lại.
Tôi bấm 110.
“Xin chào, tôi muốn báo án, có người bịa đặt phỉ báng tôi trên mạng.”
“Xin hỏi cô là ai? Cụ thể tình hình thế nào?”
“Tôi tên Phùng Nghiên… người bị nói lừa tiền một triệu trên hot search.”
Bên kia im lặng một chút.
“Được rồi, cô Phùng. Mời cô tới đồn công an gần nhất để lập biên bản.”
“Tôi sẽ tới ngay, nhưng mong các anh xử lý càng sớm càng tốt.”
“Chúng tôi sẽ làm hết sức.”
Cúp điện thoại.
Tôi tìm số điện thoại của Hứa Lãng.
Số từ sáu năm trước, không biết anh ta còn dùng không.
Tôi gọi.
Chuông đổ ba tiếng.
Anh ta nghe máy.
“Alo?”
Giọng nói đó…
Cả đời tôi cũng không quên.
Lười biếng, kéo dài, xen lẫn chút đắc ý.
“Hứa Lãng, là tôi. Phùng Nghiên.”
Bên kia im lặng hai giây.
Sau đó bật cười.
“Ồ, sáu năm rồi, cuối cùng em cũng chủ động tìm anh.”
“Những thứ anh đăng… đều là giả. Tôi chưa từng nhận của anh một đồng nào.”
“Em vội gì chứ? Anh còn chưa đăng hết đâu, phía sau còn nhiều thứ hay ho lắm.”
“Rốt cuộc anh muốn gì?”
“Anh muốn gì à? Anh chẳng muốn gì cả.”
“Anh chỉ muốn mọi người biết em là loại người thế nào thôi.”
“Tôi là loại người nào? Anh quấy rối tôi suốt hai năm, tôi báo cảnh sát rồi chặn anh, bây giờ anh lại quay sang cắn ngược?”
“Báo cảnh sát? Em báo cái gì? Em có chứng cứ không?”
“Tôi có. Tôi giữ hết rồi.”
Bên kia lại im lặng.
Sau đó giọng anh ta thay đổi.
“Phùng Nghiên… dù gì chúng ta cũng quen biết một thời.”
“Em xóa bài trên Weibo đi, xóa hết mấy ảnh chụp kia… anh sẽ không làm ầm nữa.”
“Coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”
“Tôi xóa thì anh cũng xóa?”
“Đúng. Anh đảm bảo.”
Tôi bật cười.
“Hứa Lãng, sáu năm trước lúc anh quấy rối tôi, anh cũng nói như vậy.”
“Anh đảm bảo bao nhiêu lần rồi? Sửa được bao nhiêu lần?”
“Lần này là thật. Anh chỉ muốn xả cơn tức thôi, giờ xả xong rồi, coi như bỏ qua.”
“Bỏ qua?”
“Tôi nói cho anh biết… bố tôi bị anh làm cho tức đến mức phải vào viện.”
“Anh còn dám nói với tôi hai chữ bỏ qua sao?”
“Vậy em muốn thế nào?”
“Tôi muốn anh ngồi tù.”
Cạch.
Anh ta cúp máy.
Tôi siết chặt điện thoại, tay vẫn còn run.
Anh ta hoảng rồi.
Vừa rồi, anh ta thật sự đã hoảng.
Anh ta không ngờ tôi vẫn còn chứng cứ.
Anh ta tưởng sáu năm trôi qua tôi đã xóa sạch từ lâu.
Anh ta tưởng chỉ cần bịa ra một câu chuyện, tôi sẽ không thể nào cãi nổi.
Anh ta tưởng làm giả vài tấm ảnh chụp là có thể khiến tôi thân bại danh liệt.
Nhưng trong tay tôi có toàn bộ lịch sử trò chuyện.
Có biên nhận báo cảnh sát.
Có tin nhắn đe dọa của anh ta.
Có cả tin xác minh kết bạn từ từng tài khoản phụ anh ta dùng để quấy rối tôi.
Tôi không xóa gì cả.
Tôi giữ lại tất cả.
Giữ lại… chính là để chờ ngày này.
Chờ anh ta tự tìm đường chết.
Bây giờ anh ta thật sự đã tự đâm đầu vào rồi.
Đến lượt tôi.
Tôi thay quần áo, ra khỏi nhà.
Bắt taxi đến đồn công an gần nhất.
Trên đường, tôi mở Weibo.
Từ khóa nóng lại leo lên.
Đã lên vị trí thứ chín.
“Phùng Nghiên báo cảnh sát.”
Tôi bấm vào.
Có người đã chụp lại bài Weibo mới nhất của tôi rồi đăng lại.
Chiều hướng bình luận bắt đầu đổi.
“Cô ta báo cảnh sát thật à?”
“Báo cảnh sát thì sao? Kẻ lừa đảo cũng dám báo cảnh sát mà.”
“Không phải chứ, mọi người nhìn kỹ ảnh cô ta đăng đi, số thẻ thật sự không khớp.”
“Không khớp thì nói lên được gì? Có khi cô ta đổi thẻ rồi.”
“Đổi thẻ thì tên vẫn thế chứ? Người nhận vẫn là tên cô ta mà.”
“Người ta có thể mở nhiều thẻ mà.”
“Nhưng ba số đuôi khác nhau hết, tên đều là cô ta, cô ta có nhiều thẻ vậy luôn à?”
“Có chứ, tôi còn có bốn thẻ đây.”
Bên dưới lại cãi nhau ầm ĩ.
Nhưng có một điều khác trước.
Bắt đầu có người nghi ngờ ảnh chụp của Hứa Lãng.
“Định dạng thời gian của ngân hàng mà có tới ba kiểu? Tôi không tin.”
“Tôi làm ở ngân hàng đây, hệ thống bên tôi chưa từng đổi kiểu hiển thị.”
“Ba tấm ảnh này rõ ràng là ảnh ghép.”
“Thế còn lịch sử chuyển khoản thì sao? Sao kê ngân hàng cũng làm giả được à?”
“Được chứ. Photoshop thì có gì mà không làm được.”
Tôi lướt những bình luận đó, trong lòng cuối cùng cũng thấy dễ thở hơn một chút.
Ít ra… cũng có người chịu dùng não rồi.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Phần lớn mọi người vẫn không tin tôi.
Dù sao trong câu chuyện này, anh ta là “người bị hại”, còn tôi là “kẻ lừa đảo”.
Người bị hại đã chiếm thế thượng phong từ đầu, nói gì cũng dễ được tin.
Còn kẻ bị gán cho cái mác lừa đảo, giải thích thế nào cũng bị xem là ngụy biện.
Tôi phải đến đồn công an.
Để cảnh sát kiểm tra lịch sử chuyển khoản của anh ta.
Kiểm tra xem rốt cuộc anh ta có thật sự chuyển số tiền đó hay không.
Chỉ cần tra ra là không có…
Thì anh ta xong đời.
7.
Đồn công an.
Cảnh sát trực ban họ Mạnh, tầm hơn ba mươi tuổi, trông khá ôn hòa.
Tôi kể lại toàn bộ sự việc.
Từ chuyện quấy rối sáu năm trước, đến hot search tối qua rồi sáng nay anh ta tung ảnh chuyển khoản giả.
Cảnh sát Mạnh vừa nghe vừa ghi chép.
“Trước đây cô từng báo cảnh sát rồi?”
“Vâng. Ngày 29 tháng 4 năm 2018, tại đồn công an phía đông thành phố.”
“Cô còn biên nhận không?”
Tôi đưa ảnh chụp cho anh ấy xem.
Anh ấy gật đầu.
“Kết quả xử lý khi đó là gì?”
“Cảnh cáo. Anh ta cam kết sẽ không quấy rối tôi nữa.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó anh ta đổi tài khoản phụ để tiếp tục quấy rối. Mãi đến khi tôi đổi số điện thoại mới yên.”
“Những ảnh chụp mà lần này anh ta đăng, cô đã xem chưa?”
“Xem rồi. Tất cả đều là giả.”
“Cô chứng minh chúng là giả bằng cách nào?”
Tôi đưa điện thoại sang.
“Trong ảnh anh ta đăng, số thẻ nhận tiền không có cái nào là của tôi.”
“Thẻ của tôi ở đây, bốn số cuối là 6629.”
“Còn trong ảnh anh ta đăng, ba số cuối lần lượt là 2387, 5901 và 3328.”
Cảnh sát Mạnh cầm điện thoại, xem rất kỹ.
“Thứ anh ta đăng là ảnh chụp chuyển khoản, không phải sao kê ngân hàng.”
“Ảnh chụp chuyển khoản thì có thể chỉnh sửa.”
“Còn sao kê ngân hàng thì khó làm giả hơn nhiều.”
“Nếu anh ta thật sự chuyển tiền, anh ta có thể ra ngân hàng in sao kê. Trên sao kê sẽ có thông tin người nhận.”
“Nếu anh ta in được sao kê ra, vậy thì đúng là bằng chứng rất mạnh.”
Tôi nói:
“Anh ta sẽ không in đâu, vì anh ta vốn dĩ không hề chuyển.”
Cảnh sát Mạnh ngẩng lên nhìn tôi một cái.
“Cô chắc chứ?”
“Tôi chắc.”
“Sáu năm nay, tôi chưa từng nhận của anh ta một đồng nào.”
“Ngày trước mời tôi một ly trà sữa anh ta còn tiếc, anh ta mà chịu chuyển cho tôi một trăm hai mươi vạn sao?”
Cảnh sát Mạnh không nói gì, tiếp tục ghi chép.
“Vậy bây giờ cô muốn xử lý theo hướng nào?”
“Tôi muốn kiện anh ta vì phỉ báng, vu khống và làm giả chứng cứ.”
“Tội phỉ báng cần đạt đến một mức độ nhất định, ví dụ như lượng truy cập lớn, số lượt chia sẻ cao, ảnh hưởng xã hội nghiêm trọng.”
“Tình huống của anh ta… có đủ không?”
“Từ khóa nóng đứng thứ chín, hơn một trăm nghìn bình luận, hơn hai mươi nghìn lượt chia sẻ.”
“Có đủ nghiêm trọng hay không… cảnh sát các anh nhìn là biết.”
Cảnh sát Mạnh gật đầu.
“Để lập hồ sơ vụ án, chúng tôi cần chứng cứ. Cô hãy sắp xếp toàn bộ tài liệu rồi nộp cho chúng tôi.”
“Những giám định cần thiết, chúng tôi sẽ tiến hành.”
“Ảnh chụp chuyển khoản của anh ta chúng tôi sẽ kiểm tra, sao kê ngân hàng cũng sẽ được trích xuất.”
“Nếu xác định là giả mạo, chúng tôi sẽ xử lý theo pháp luật.”
Tôi gật đầu.
“Còn một chuyện nữa… bố tôi bị anh ta làm cho tức đến mức phải nhập viện.”
“Việc này có tính không?”
Cảnh sát Mạnh suy nghĩ một lát.
“Việc này cần bệnh viện cấp giấy xác nhận, chứng minh bệnh tình của bố cô có liên quan trực tiếp tới sự việc.”
“Nếu chứng minh được, có thể xem như tình tiết tăng nặng.”
“Được, tôi sẽ về xin giấy xác nhận.”
Làm xong biên bản, đã hơn chín giờ.
Tôi bước ra khỏi đồn công an, ánh nắng chói đến mức phải nheo mắt.
Một đêm không ngủ, đầu óc choáng váng.
Điện thoại rung.
Em họ Hứa Lãng nhắn tin riêng.
“Phùng Nghiên, anh tôi bảo cô xóa Weibo, cô xóa không?”
Tôi không trả lời.
Cô ta lại nhắn.
“Nếu không xóa, tự chịu hậu quả.”
“Anh tôi nói rồi, anh ấy còn nhiều thứ chưa tung ra.”
“Đợt sau sẽ tung cả nhà cô.”
Tôi nhìn mấy dòng chữ đó, tay siết chặt đến run lên.
Đe dọa tôi?
Sáu năm trước các người đe dọa tôi, tôi nhịn.
Bây giờ còn dám đe dọa nữa?
Tôi trả lời thẳng.
“Cứ để anh ta tung.”
“Tôi chờ.”
“Cũng vừa lúc để mọi người xem anh ta còn trò gì.”
Bên kia trả lời ngay lập tức.
“Cô cứ đợi.”
Tôi không trả lời nữa.
Mở Weibo, đăng bài mới.
Tiêu đề:
“Em họ Hứa Lãng nhắn tin đe dọa sẽ tung thông tin cả gia đình tôi.”
Ảnh đính kèm là ảnh chụp những tin nhắn cô ta vừa gửi.
“Sáu năm trước anh ta quấy rối tôi, tôi báo cảnh sát.”
“Sáu năm sau anh ta vu khống tôi, tôi báo cảnh sát.”
“Bây giờ anh ta đe dọa tung thông tin cả gia đình tôi, tôi vẫn báo cảnh sát.”
“Hứa Lãng, anh còn chiêu gì thì tung hết ra đi.”
“Tôi tiếp hết.”
Đăng xong.
Phần bình luận lập tức bùng nổ.
“Trời đất, còn dám đe dọa nữa à?”
“Người này hơi quá rồi đấy.”
“Lừa tiền người ta còn dám nói à?”
“Người ta bị lừa tiền thì không được tức sao?”
“Tức thì cũng không được đe dọa như vậy.”
“Mấy người ngốc à? Kẻ lừa đảo thật sự dám báo cảnh sát sao?”
“Dám chứ, bọn lừa đảo tâm lý vững lắm.”
Lại cãi nhau.
Nhưng lần này… rõ ràng có nhiều người đứng về phía tôi hơn.
Ít nhất một nửa bình luận đang bênh tôi.
Thế là đủ rồi.
Chỉ cần có người bắt đầu suy nghĩ… là đủ.
Mười giờ đúng.
Hứa Lãng đăng bài mới.
Tiêu đề:
“Phùng Nghiên, cô thật sự muốn ép tôi đến bước này sao?”
Nội dung:
“Ban đầu tôi nghĩ, chỉ cần cô xóa bài Weibo, chuyện này sẽ qua.”
“Dù sao chúng ta cũng từng quen biết, tôi không muốn dồn cô vào đường cùng.”
“Nhưng cô cứ phải báo cảnh sát, phải đăng ảnh chụp, phải giả vờ là người bị hại.”
“Vậy thì tôi cũng không khách khí nữa.”
Đính kèm chín bức ảnh.
Ảnh thứ nhất: ảnh căn cước của tôi.
Ảnh thứ hai: căn cước của bố mẹ tôi.
Ảnh thứ ba: địa chỉ quê nhà tôi.
Ảnh thứ tư: cổng công ty nơi tôi làm việc.
Ảnh thứ năm: cửa khu nhà tôi thuê.
Ảnh thứ sáu: ảnh “bạn trai” của tôi.
Ảnh thứ bảy: nơi làm việc của “bạn trai”.
Ảnh thứ tám: ảnh chụp chung của “tôi và bạn trai”.
Ảnh thứ chín: một tờ giấy viết tay:
“Phùng Nghiên, cô nói tôi đe dọa cô? Đây mới gọi là đe dọa.”
Tôi sững lại.
Bạn trai?
Tôi lấy đâu ra bạn trai?
Bức ảnh chụp chung đó… là tôi với ai?
Tôi phóng to lên xem.
Một người đàn ông, góc nghiêng, đang ôm một cô gái.
Cô gái đó… khá giống tôi.
Nhưng không hoàn toàn giống.
Góc chụp, ánh sáng, hình ảnh hơi mờ.
Nhìn giống tôi… nhưng lại không hẳn là tôi.
Tôi kéo xuống phần bình luận.
Có người nhận ra.
“Đây chẳng phải Tiểu Trần ở công ty tôi sao? Bạn gái cậu ta đâu phải người này.”
“Cô gái kia không phải Phùng Nghiên đâu, hơi giống thôi.”
“Chắc ghép ảnh rồi, hình dáng mặt không giống.”
“Hứa Lãng có phải đang hoảng không? Lấy cả ảnh giả ra?”
Tôi nhìn những bình luận đó, bỗng bật cười.
Hứa Lãng.
Anh thật sự đang hoảng rồi.
Anh thậm chí còn không biết tôi có bạn trai hay không.
Không biết tôi quen ai.
Chỉ cần thấy một bức ảnh có góc nghiêng giống tôi một chút… đã vội vàng nói đó là bạn trai tôi.
Chẳng phải tự lộ sơ hở sao?
Tôi đang chuẩn bị đăng bài phản bác.
Bỗng nhận được một tin nhắn riêng.
Một tài khoản lạ.
“Chị Phùng Nghiên, em là bạn gái cũ của Hứa Lãng.”
“Em có chuyện muốn tiết lộ. Chị có muốn không?”