Cài đặt
Màu nền
Cỡ chữ
Phông chữ
Ai Là Chu Vy
Chương 1
Ai Là Chu Vy
Tôi mở ứng dụng ngân hàng kiểm tra số dư, phát hiện có một khoản tiền cố định bị trừ mỗi tháng: 8.500 tệ.
Tên người nhận, tôi chưa từng nghe qua.
Nhưng ở mục ghi chú lại hiện rõ bốn chữ: “Khấu trừ tiền vay nhà”.
Tôi không có khoản vay mua nhà nào cả.
Căn nhà chúng tôi đang ở là do ba mẹ tôi mua trả hết một lần.
Tôi nhìn chằm chằm cái tên xa lạ kia suốt ba giây.
Rồi kéo ngược lịch sử giao dịch.
Tháng một, 8.500 tệ.
Tháng hai, 8.500 tệ.
Tháng ba, 8.500 tệ.
Ngày 15 mỗi tháng, đúng giờ như kim đồng hồ.
Tôi lật từ năm 2024 về 2023, rồi lại về 2022.
Tháng nào cũng có.
Tay tôi bắt đầu run lên.
1.
Hôm đó là thứ bảy.
Trần Hạo ra ngoài đánh cầu, bảo tối mới về.
Tôi vốn chỉ định kiểm tra xem lương tháng này đã vào chưa.
Tôi làm ở một công ty kiểm toán, lương chuyển vào tài khoản ngày 15 hằng tháng. Sau khi trừ bảo hiểm và quỹ nhà ở, thực lĩnh là 12.000 tệ.
Khi mở ứng dụng ngân hàng, việc đầu tiên tôi nhìn là số dư.
3.741,56 tệ.
Tôi khựng lại.
Ngày 15 lương vừa chuyển vào, cộng với số tiền còn lại từ trước, ít nhất cũng phải khoảng 15.000 tệ.
Tôi bấm vào mục chi tiết.
Ngày 15, tiền lương vào tài khoản: 12.036 tệ.
Ngày 15, chuyển khoản đi: 8.500 tệ.
Người nhận: Chu Vy.
Ghi chú: Khấu trừ tiền vay nhà.
Tôi không quen Chu Vy.
Nhưng bốn chữ “khấu trừ tiền vay nhà”, tôi hiểu rất rõ.
Tôi kéo xuống dưới.
Ngày 15 tháng trước: chuyển 8.500 tệ, Chu Vy.
Tháng trước nữa: 8.500 tệ, Chu Vy.
Tôi cứ thế lật ngược về trước.
Tháng nào cũng có.
Tôi kéo đến tháng 3 năm 2020.
Chúng tôi kết hôn tháng 1 năm 2020.
Nghĩa là từ tháng thứ ba sau khi cưới, thẻ lương của tôi mỗi tháng tự động chuyển 8.500 tệ cho một người tên Chu Vy.
Tay tôi run lên.
Không phải vì lạnh.
Vì tức.
Tôi ép mình bình tĩnh, chụp màn hình lại.
Từ tháng 12 năm 2024, tôi chụp ngược về tháng 3 năm 2020.
Năm mươi tám tháng.
8.500 nhân 58.
Tôi lấy máy tính bấm.
493.000 tệ.
Gần nửa triệu.
Thẻ lương của tôi do Trần Hạo giữ suốt năm năm. Anh ta nói: “Anh quản lý giúp em, đầu tư còn hơn để không.”
Tôi tin.
Năm năm.
Tôi cầm điện thoại ngồi bất động trên ghế sofa.
Trong đầu chỉ còn một câu hỏi.
Chu Vy là ai?
Tôi mở WeChat, tìm “Chu Vy”.
Không có.
Vào trang cá nhân của Trần Hạo, tìm “Chu Vy”.
Không có.
Tôi nghĩ một lúc, mở Alipay.
Tài khoản Alipay của Trần Hạo cũng liên kết với thẻ ngân hàng của tôi.
Tôi nhập “Chu Vy”.
Lịch sử chuyển khoản hiện ra.
Ngoài khoản cố định 8.500 tệ mỗi tháng, còn có những khoản lẻ.
2.000 tệ.
3.000 tệ.
1.500 tệ.
Ghi chú: “Phí quản lý”, “Tiền điện nước”, “Sửa chữa”.
Phí quản lý gì?
Phí quản lý căn hộ của chúng tôi là tôi đóng, mỗi tháng 380 tệ, nộp trực tiếp cho ban quản lý chung cư.
Vậy “phí quản lý” kia là của một căn nhà khác.
Tôi cộng tất cả những khoản lẻ lại.
Hơn 20.000 tệ.
Cộng với 8.500 tệ cố định mỗi tháng.
Năm năm, tổng cộng hơn 510.000 tệ.
510.000 tệ.
Tiền tôi tiết kiệm suốt năm năm, cộng lại chưa đến 30.000 tệ.
Vì mỗi tháng lương vào tài khoản, 8.500 tệ bị chuyển đi, còn lại hơn 3.000 tệ lo chi tiêu sinh hoạt, mua rau, đóng điện nước. Cuối tháng chỉ còn vài trăm.
Tôi luôn nghĩ là do mình tiêu xài quá tay.
Trần Hạo cũng nói vậy.
“Em có thể tiết kiệm một chút được không? Chúng ta còn phải dành dụm.”
Mỗi lần tôi định mua một bộ quần áo, anh ta lại nhíu mày.
Mùa đông năm ngoái, tôi thích một chiếc áo khoác, giá 299 tệ.
Anh ta nói: “Sắp Tết rồi, bao nhiêu thứ phải chi, đừng mua linh tinh.”
Tôi đặt lại.
299 tệ tôi còn không nỡ tiêu.
Còn anh ta, mỗi tháng lấy tiền của tôi trả cho người khác 8.500 tệ.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm màn hình.
510.000 tệ.
Chu Vy.
Khấu trừ tiền vay nhà.
Tôi hít sâu một hơi.
Không khóc.
Tôi mở trình duyệt, tìm tên “Chu Vy”.
Không có kết quả hữu ích.
Tôi đổi hướng.
Mở lịch sử cuộc gọi của Trần Hạo.
Điện thoại anh ta không đặt mật khẩu, nói rằng “vợ chồng không có bí mật”.
Tôi lật ba ngày gần nhất.
Không có “Chu Vy”.
Nhưng có một số điện thoại không lưu tên, xuất hiện bốn lần.
Tôi ghi lại số đó.
Tối tám giờ, Trần Hạo về nhà, đầu đầy mồ hôi.
“Đánh ba tiếng liền, mệt chết.”
Anh ta ném vợt ở cửa, đi thẳng vào phòng tắm.
Tôi nhìn theo bóng lưng ấy.
“Anh à.”
“Ừ?”
“Khoản vay nhà của mình trả xong chưa?”
Tiếng nước dừng lại một giây.
“Vay nhà gì? Mình làm gì có vay, nhà là ba mẹ em mua mà.”
“À.” Tôi nói. “Em nhớ nhầm.”
Tiếng nước lại chảy.
Tôi đứng trước cửa phòng tắm.
Anh ta không nhìn thấy biểu cảm của tôi.
2.
Hôm sau, tôi xin nghỉ nửa ngày.
Cầm theo số điện thoại lạ kia, tôi đến phòng giao dịch.
“Chào anh, tôi muốn tra thông tin chủ thuê bao của số này.”
“Xin lỗi chị, thông tin đó liên quan đến quyền riêng tư, chúng tôi không thể cung cấp.”
Tôi im lặng vài giây, rồi đổi cách.
Tôi dùng điện thoại của Trần Hạo đăng nhập ứng dụng China Mobile.
Trong phần thông tin thuê bao gắn với số của anh ta, có một mục tên là “Thanh toán thân mật”.
Đối tượng: Chu Vy.
Tôi bấm vào.
Thời gian mở dịch vụ: tháng 6 năm 2019.
Tháng 6 năm 2019.
Chúng tôi quen nhau tháng 5 năm 2019, tháng 1 năm 2020 kết hôn.
Nghĩa là chỉ một tháng sau khi quen tôi, anh ta đã mở “Thanh toán thân mật” cho Chu Vy.
Tôi tiếp tục tra chi tiết cước điện thoại.
Số không lưu tên kia không chỉ xuất hiện bốn lần.
Ba tháng gần nhất, gọi tổng cộng 47 lần.
Cuộc gọi dài nhất: 58 phút.
Thời gian gọi chủ yếu là buổi trưa ngày làm việc, và những tối tôi tăng ca.
Tôi thoát ứng dụng, đặt điện thoại về chỗ cũ.
Rồi tôi làm thêm một việc.
Tôi vào Tianyancha, nhập “Chu Vy”.
Hiện ra mấy kết quả.
Tôi dùng số điện thoại kia để lọc.
Tìm thấy rồi.
Chu Vy, nữ, sinh năm 1991, đứng tên một cửa hàng Taobao.
Quan trọng hơn, trong mục thông tin liên kết có một dòng:
Năm 2018, cô ta và Trần Hạo từng cùng đăng ký một công ty truyền thông, sau đó đã giải thể.
Năm 2018.
Chúng tôi quen nhau năm 2019.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Chu Vy không phải người xa lạ.
Cô ta là vợ cũ của Trần Hạo.
Anh ta từng nói với tôi rằng mình có một cuộc hôn nhân trước đó.
“Rất ngắn, không con cái, chia tay trong hòa bình.”
Khi ấy tôi không hỏi thêm.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Cái gọi là “chia tay trong hòa bình” của anh ta là mỗi tháng lấy tiền lương của tôi trả tiền vay nhà cho vợ cũ.
Năm năm.
510.000 tệ.
Tôi không khóc.
Tôi ngồi trong xe, tựa trán lên vô lăng.
Nhắm mắt một lúc.
Rồi lấy điện thoại ra, mở ghi chú, bắt đầu ghi lại.
Dòng thứ nhất: Mỗi tháng tự động chuyển 8.500 tệ, người nhận Chu Vy, tổng 58 tháng, cộng 493.000 tệ.
Dòng thứ hai: Các khoản lẻ (phí quản lý, điện nước, sửa chữa…), tổng khoảng 21.000 tệ.
Dòng thứ ba: Tổng cộng khoảng 514.000 tệ.
Dòng thứ tư: Mở “Thanh toán thân mật” tháng 6 năm 2019, sớm hơn thời điểm xác lập quan hệ yêu đương với tôi.
Dòng thứ năm: Ba tháng gần nhất gọi 47 lần, cuộc dài nhất 58 phút.
Tôi lưu lại.
Rồi lái xe đi làm.
Trên đường ngang qua một trung tâm thương mại.
Tôi dừng xe, bước vào, mua chiếc áo khoác 299 tệ hôm trước tôi đã bỏ xuống.
Quẹt thẻ là thẻ ngân hàng mới tôi vừa mở.
Tối hôm đó tôi mặc áo mới về nhà.
Trần Hạo nhìn tôi một cái.
“Mua mới à?”
“Ừ.”
“Bao nhiêu?”
“299 tệ.”
Anh ta nhíu mày, nhưng không nói gì.
Tôi nhìn biểu cảm ấy.
Anh ta lấy của tôi 510.000 tệ, lông mày không hề động.
Tôi tiêu 299 tệ, anh ta lại thấy xót.
3.
Ba ngày tiếp theo, tôi không nói một lời.
Ban ngày vẫn đi làm bình thường, tối về vẫn nấu cơm như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng tôi không ngừng tra cứu.
Đến ngày thứ ba, tôi tìm được thứ quan trọng nhất.
Tôi đăng nhập vào một tiểu chương trình tra cứu đăng ký bất động sản toàn quốc, nhập số căn cước của Trần Hạo.
Hệ thống yêu cầu nhận diện khuôn mặt.
Tôi không thể dùng mặt anh ta.
Nhưng tôi có cách khác.
Bạn đại học của tôi, Lưu Mẫn, làm môi giới bất động sản, có kênh tra cứu thông tin nhà đất.
Tôi gọi cho cô ấy.
“Mẫn, giúp mình tra một chuyện.”
“Chuyện gì vậy?”
“Giúp mình tra xem Trần Hạo đứng tên những bất động sản nào.”
Cô ấy im lặng hai giây.
“Có chuyện gì rồi à?”
“Mình nói sau. Cậu giúp mình tra trước đã.”
Trưa hôm sau, cô ấy gửi cho tôi kết quả.
Một ảnh chụp màn hình.
Trần Hạo đứng tên một căn hộ.
Địa chỉ: Chung cư Thúy Viên, tòa 7, đơn nguyên 2, căn 1602.
Diện tích xây dựng: 108 mét vuông.
Chủ sở hữu: Trần Hạo, Chu Vy.
Hình thức sở hữu: Đồng sở hữu.
Thời điểm mua: năm 2018.
Dư nợ vay: 670.000 tệ.
Giá thị trường ước tính: khoảng 3.800.000 tệ.
Tôi nhìn hai cái tên “Trần Hạo” và “Chu Vy” nằm song song ở mục chủ sở hữu.
Họ ly hôn năm 2019.
Nhưng căn nhà không hề được phân chia.
Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu, đến giờ vẫn là hai người.
Anh ta từng nói với tôi: “Chuyện cũ anh đã xử lý sạch sẽ.”
Anh ta nói: “Không có bất kỳ tranh chấp tài sản nào.”
Anh ta nói dối.
Anh ta không chỉ trả tiền vay nhà thay vợ cũ.
Anh ta đang trả tiền vay cho căn nhà thuộc về hai người họ.
Căn hộ 108 mét vuông, ở Thúy Viên.
Tôi biết khu đó. Nhà học khu, giá trung bình 35.000 tệ một mét vuông.
3.800.000 tệ.
Anh ta dùng tiền của tôi nuôi một căn nhà trị giá 3.800.000 tệ, mà trên sổ đỏ ghi tên anh ta và vợ cũ.
Còn căn nhà tôi đang ở là do ba mẹ tôi mua trả hết một lần.
Tôi không có một đồng tiền vay nào.
Tôi lưu ảnh chụp màn hình vào một album được mã hóa.
Sau đó tôi làm thêm một việc.
Tôi mở cửa hàng Taobao của Chu Vy, lần theo tìm được Weibo của cô ta.
Tài khoản tên “Cuộc sống của Vivian”.
Bài mới nhất, đăng ba ngày trước, là loạt ảnh trang trí nội thất.
Sàn đá cẩm thạch phòng khách, tủ quần áo đặt làm riêng trong phòng ngủ, lò hấp nướng âm tủ trong bếp.
Chú thích: “Nhà mới cuối cùng cũng hoàn thiện, từng góc đều là kiểu mình thích.”
Có người bình luận: “Nhìn sang quá, tốn không ít tiền nhỉ?”
Cô ta trả lời: “Khoảng hơn 200.000 tệ thôi, từ từ làm, chất lượng là quan trọng nhất.”
Hơn 200.000 tệ tiền sửa sang.
8.500 tệ nhân 58 tháng, gần 500.000 tệ.
500.000 tệ trả vay.
Hơn 200.000 tệ sửa nhà.
Tất cả đều là tiền của tôi.
Cô ta đăng ảnh khoe căn nhà được sửa bằng tiền tôi kiếm ra.
Còn tôi, một chiếc áo khoác 299 tệ cũng phải do dự rất lâu.
Tôi chụp lại bài Weibo đó.